tìm kiếm

Chuyên Sửa Tủ Lạnh Tại Hà Nội

Chúng tôi là trung tâm bảo hành được ủy quyền chính hãng từ thương hiệu nổi tiếng hitachi. Chuyên tiếp nhận, bảo hành và sửa chữa các thiết bị điện máy, điện lạnh của hãng hitachi tại khu vực Hà Nội. Trong đó có bao gồm bảo hành tủ lạnh hitachi cũng như các thiết bị khách như, máy lạnh, máy giặt, lò vi sóng, máy nước nóng…vv Trung tâm luôn đảm bảo thực hiện đầy đủ các chính sách bảo hành mà hãng hitachi ủy quyền quy định. Sau 10 năm liên kết hoạt động cùng hitachi, chúng tôi luôn đem tới cho khách hàng sự hài lòng nhất định, chưa bao giờ để xảy ra bất cứ trường hợp đáng tiếc nào làm ảnh hưởng đến uy tín của hitachi cũng như uy tín của bản thân công ty.

Trung tâm bảo hành tủ lạnh Hitachi tại Hà Nội sẽ phục vụ quý khách hàng từ 7h sáng đến 9h tối tất cả các ngày trong tuần, cả chủ nhật và các ngày lễ tết Đội ngũ kỹ thuật viên tại Công Ty đều có chuyên môn cao, kinh nghiệm thực tế dày dặn trên 10 năm trong ngành cùng phẩm chất đạo đức tốt. Luôn sẵn lòng gửi trao đến quý khách niềm tin và chất lượng tuyệt đối Bên cạnh đó, tất cả các kỹ thuật viên đều được hitachi đào tạo chuyên sâu và chọn lọc. Tổng hợp nên những nhân viên thật sự xuất sắc ở lại làm việc. Hứa hẹn sẽ đem lại cho quý khách dịch vụ bảo hành tủ lạnh hitachi tốt nhất, chất lượng hàng đầu cùng với cách phục vụ tận tâm nhất

Trung tâm bảo hành tủ lạnh hitachi tại Hà Nội đã triển khai dịch vụ bảo hành và sửa tủ lạnh hitachi tại nhà mà quý khách không cần phải đem sản phẩm đến trung tâm. Và cam kết sửa được tất cả mọi sự số của tủ lạnh Hitachi, không phân biệt loại tủ lớn hay nhỏ, đời cũ hay mới và là loại thường hay loại side by side, INVERTER hiện đại nhất hiện nay.

Nhằm nâng cao chất lượng dịch vụ hơn, tốc độ xử lý công việc sẽ nhanh chóng và chu đáo hơn. Chúng tôi hiện tại đã xây dựng được nhiều địa chỉ chi nhánh trên nhiều quận trong khu vực trung tâm Thành Phố. Cố gắng tiếp cận khách hàng nhanh chóng chỉ sau 30 phút lưu thông Chính vì vậy, mọi gia đình không cần phải lo lắng gì hết. Hãy nhanh chóng liên hệ đến với trung tâm bảo hành tủ lạnh hitachi tại Hà Nội qua số máy 0941 559 995 để được hỗ trợ mọi lúc mọi nơi.

tâm sự bà nội trợ với cái tủ lạnh cũ

tâm sự bà nội trợ với cái tủ lạnh cũ

Tôi mới mua một cái tủ lạnh đời mới, nước sơn còn thơm, sáng choang, không một chút tì vết. Vậy mà tôi cứ nhớ hoài cái tủ lạnh cũ tôi đã bỏ đi?

Cái tủ đó thuộc thế hệ tủ lạnh đầu tiên của thế kỷ trước, màu đen. Ngăn tủ lâu ngày đã rệu, tôi phải dùng keo thứ cực mạnh và băng dán bằng vải để dán nó lại. Mấy năm nay, cái ngăn làm nước đá cục không cho được một cục đá. Cái ngăn chứa rau xộc xệch kéo ra đẩy vào rất khó, tháng trước tôi phải vào e-bay tìm mua một cái khác để thay. Ống dẫn nước vào tủ trong hai năm nay vỡ mấy lần tôi tốn mấy trăm đồng để sửa trước khi tôi học cách tự sửa lấy.

Tuần trước đi làm về mở tủ tôi thấy sữa sủi bọt, mấy chai bia nóng như để ngoài trời, và thức ăn hôm qua còn lại đã có mùi tôi biết đã đến lúc tôi phải “giả từ” cái tủ lạnh này. Tôi mang cái thùng đá (ice chest) chứa thức ăn từ nhà xe vào, bỏ thức ăn nào còn dùng được vào, vất các thức ăn hư khác vào thùng rác và kêu điện thọai đặt mua một cái tủ lạnh mới.

Tiệm bán tủ lạnh hẹn trong hạn 4 ngày sẽ mang cái tủ lạnh mới đến. Tự dưng, thay vì vui chờ đợi cái sửa tủ lạnh mới, tôi bỗng thấy trong lòng bồn chồn lo lắng một cách khó hiểu!

Hôm đó đang ở sở làm, tôi hoảng hốt khi cô con gái gọi cho biết người ta đã mang cái tủ lạnh mới tới và nhân viên giao hàng có nhã ý mang cái tủ lạnh cũ đi. Tôi nói với con gái nhờ người ta mang cái tủ lạnh cũ vào để trong nhà xe như một vật kỷ niệm thì con gái tôi phản đối quá chừng: “Má ơi, nhà xe mình chật cứng rồi!”

Tôi nói như hét trong phone, “vậy con giữ lại mấy cái ngăn …” Không biết nó có nghe không, tôi nghe điện thoại bỏ xuống một cái cụp. Về nhà tôi thấy mấy cái ngăn tủ lạnh cũ còn nằm trong nhà bếp. Tôi im lặng xếp lại mang cất vào nhà xe.

Tôi không hiểu tại sao tôi muốn giữ lại mấy cái ngăn tủ đó. Làm vật kỷ niệm hay để thay nếu một cái ngăn của cái tủ lạnh mới mua bị vỡ? Hay tôi có một quan hệ tinh thần nào đó với cái tủ lạnh lâu đời của tôi.

Tôi sinh ra trong một gia đình nghèo, sống tiết kiệm tối đa. Ba tôi không bao giờ vất bỏ một cái gì trong nhà. Cái gì hư ông dùng kềm, dùng búa, keo dán, băng keo thứ bền nhất để sửa. Tôi nghĩ Ba tôi làm cho tôi có tính giữ của dù là “của” không có giá trị gì.

Lý giải như vậy, nhưng tôi vẫn không quên cái tủ lạnh cũ. Tôi tự hỏi: “Có ai giống mình cứ nhớ đến một cái tủ lạnh suốt ngày đêm chạy kêu rè rè như xe lửa vào nhà ga, không sản xuất nổi một cục đá, trong khi làm đông cứng rau xà lách thay vì giữ đủ lạnh cho tươi, và làm cho các hộp kem nhẽo nhẹt?”

Tôi vào Google và gõ: “missing my old appliances” (nhớ một vật dụng dùng trong nhà) và ngạc nhiên lẫn vui mừng thấy có một nhóm người giống tính tôi. Một bà viết: “Tôi biết tôi là một người kỳ cục. Tôi không quên được cái máy xay chạy bằng điện hư cũ tôi đã bỏ đi. Có ai giống tôi không?”

Có độ một chục người trả lời bà, đa số liên quan đến vật tiện dụng nhỏ trong nhà bếp: có người nhớ cái máy xay tay cũ nay thay bằng máy chế biến thức ăn (food processor); người khác nhớ một cái kẹp bằng kim loại làm bánh waffle cũ xuýt gây ra hỏa hoạn được thay bằng máy làm waffle điều chỉnh nhiệt độ tự động. Tuy không có ai nói về tủ lạnh, nhưng qua đó tôi biết không phải không có người như tôi.

Kimberly bạn tôi đến xem cái tủ lạnh mới của tôi và thú thật rằng bà vẫn còn nhớ cái máy giặt cũ của bà, mặc dù khi chạy nó rung như sốt rét và nước ở đâu trong máy cứ rỉ ra sàn.

Kimberly kể lại rằng mùa thu vừa qua khi chồng ngỏ ý đã đến lúc thay cái máy giặt, bà đề nghị, hay “cứ tạm lót vải dưới chân máy” để dùng một thời gian nữa. Biết vợ không phải là người tiếc tiền, chồng bà cười xem Kemberly phản ứng cho có chuyện thôi.

Bây giờ Kimberly có một cái máy giặt kiểu mới nhất: mở cửa trước, nhiều nút bấm bà không dùng hết, chạy êm như ru, và bà có thể cho ngừng chạy bất cứ lúc nào để bỏ áo quần, đôi vớ hay cái khăn còn sót vào. Nhưng bà vẫn cứ nhớ cái tiếng rè rè, chạy rồi ngừng để đổi chiều quay của cái máy giặt cũ mang lại một không khí sinh hoạt gia đình, một thứ sinh hoạt quen thuộc khi các con bà lớn lên.

Riêng tôi vẫn dành một tình cảm nào đó với cái tủ lạnh cũ của tôi: Nơi cánh cửa sơn đã sờn của nó là bảng sinh hoạt gia đình nhắc nhở lối sống và giai cấp xã hội của tôi. Thật ra cái vệ sinh tủ lạnh của tôi còn dùng được nếu lối sống của gia đình tôi không thay đổi và tôi không ép nó làm việc quá tải. Tôi chất quá nhiều thịt cá vào phòng đông lạnh làm cho nó không đủ khả năng giữ độ lạnh. Không khác gì lối sống của tôi hiện nay, có quá nhiều việc tôi không biết phải làm việc gì trước việc gì sau.

Và thế rồi tôi phải quên cái cũ để chấp nhận cái mới. Tôi lột hết những gì tôi dán trên cánh cửa tủ lạnh. Cả một lịch sử sinh hoạt gia đình: chương trình du ngoạn, danh sách và số điện thoại bạn thân, những câu thơ vớ vẩn nhặt ở đâu đó, vài tấm thiệp chúc mừng sinh nhật và mấy tấm hình con cháu. Dưới một cục nam châm là một xấp giấy cắt từ báo hằng ngày chỉ dẫn sua tu lanh cách nấu nướng những món ăn đặc biệt mà bao năm qua tôi chưa hề nấu hoặc chỉ nấu một lần. Dưới một cục nam châm khác là tên và món ăn của một số tiệm ăn hình như đóng cửa đã lâu.

Tôi vất hết vào sọt rác, chỉ giữ lại một ít những gì cần thiết. Không đơn giản khi quyết định cái gì cần vất đi, cái gì cần giữ lại. Và cũng rất khó giải thích tại sao tôi vất bỏ cái này và giữ lại cái kia!

Tôi giữ lại vài tấm hình gia đình, cục nam châm Bob Barley, một tấm hình ông Barack Obama, mấy câu nói của Victor Hugo, tấm thiệp gởi một người bạn gởi cho tôi khi tôi có tang Mẹ nhắc tôi rằng buổi sáng mặt trời vẫn mọc, và một tấm thiệp nhân lễ Yom Kippur khuyến khích tôi vượt qua những khuyết điểm ai cũng có để vươn lên.

Và sau cùng tôi lượm lại một đoạn văn của Ralph Waldo Emerson, một nhà văn Mỹ đầu thế kỷ thứ 19 nói về cuộc đời là một sự thay đổi bất tận, không có gì dừng lại. Ai biết đi tới là người khôn./.